Có lẽ không nơi đâu nên thơ như Hà Nội. Xa ta cũng nhớ, gần ta cũng nhớ. Tháng Giêng, khi những cánh hoa hây hây trong màn mưa bụi, hoặc khi hương hoa quyện loang vệt nắng lạc ven đường, là lúc ký ức Hà Nội như đang bối rối trong những con phố nhỏ, rồi khẽ hòa vào dòng người theo những bước chân qua. 

   

Xa Hà Nội nhớ Hà Nội nhiều hơn

Nhớ đường Cổ Ngư loang hàng cây vệt nắng

Gió Hồ Tây vương hương Hoàng Lan thầm lặng

Chuông chiều ngân vang Trấn Vũ tự tâm Người

   

Hà Nội của Ta ơi hôm nay đẹp rạng ngời

Thắm bích đào Nhật Tân xuân sang mùa mới

Vàng hây quất Tứ Liên khuôn trăng vời vợi

Hồng yếm đào bao cô gái Làng Hoa

   

Hà Nội tưng bừng dệt những bài ca

Bao công trình dựng xây đón ngày hội mới

Thành phố xanh, nụ cười hoan ca, tầm cao trí tuệ

Sang ngời niềm tin yêu, nghìn năm tuổi gửi, trao