Khi Mùa Xuân Bính Ngọ 2026 đã gần kề, cũng là lúc triệu trái tim hướng về kỷ niệm 96 năm ngày thành lập Đảng quang vinh. Trong dòng chảy lịch sử, văn hóa luôn được Đảng xác định là "ngọn đuốc soi đường". Với sự ra đời của Nghị quyết 80-NQ/TW và việc tôn vinh Ngày Văn hóa Việt Nam (24/11), vị thế của văn hóa một lần nữa được khẳng định: không chỉ là nền tảng tinh thần, mà còn là sức mạnh nội sinh, là "hộ chiếu" để dân tộc tự tin bước ra biển lớn, viết tiếp bản hùng ca dưới ngọn cờ Đảng chói lọi.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Bản lĩnh Đảng ta – Từ "soi đường" đến "chấn hưng"
Nhìn lại dòng chảy lịch sử vẻ vang 96 năm qua, kể từ ngày thành lập, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn xác định văn hóa là một mặt trận trọng yếu, là nền tảng tinh thần và động lực cho sự phát triển của dân tộc. Ngay từ năm 1943, khi đất nước còn chìm trong vòng đô hộ, Đảng đã thông qua "Đề cương về Văn hóa Việt Nam". Đây được xem là văn kiện đặt nền móng lý luận đầu tiên, là cương lĩnh văn hóa của Đảng với ba nguyên tắc vận động cốt lõi: Dân tộc hóa, Khoa học hóa và Đại chúng hóa. Tiếp đó, tại Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ nhất (24/11/1946), Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đúc kết một chân lý bất hủ: "Văn hóa soi đường cho quốc dân đi". Lời dạy ấy như ngọn đuốc thiêng, khẳng định văn hóa không chỉ đi sau để phản ánh hiện thực mà phải đi trước để dẫn dắt, định hướng cho sự phát triển của quốc gia, dân tộc.
Xuyên suốt hành trình đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước, tư duy của Đảng về văn hóa luôn thể hiện sự kiên định và nhất quán. Dù trong khói lửa chiến tranh hay thời kỳ đổi mới và hội nhập, Đảng ta chưa bao giờ xem nhẹ vai trò của văn hóa. Từ quan điểm "Văn hóa hóa kháng chiến, kháng chiến hóa văn hóa" cho đến các Nghị quyết Trung ương về xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, Đảng luôn khẳng định văn hóa là mục tiêu, là động lực và là sức mạnh nội sinh quan trọng bảo đảm sự phát triển bền vững. Sự kiên định ấy chính là bản lĩnh chính trị, là tầm nhìn chiến lược của một Đảng cầm quyền luôn đặt lợi ích và giá trị tinh thần của dân tộc lên hàng đầu.
Bước vào năm 2026, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc, bản lĩnh ấy một lần nữa được khẳng định và nâng tầm với sự ra đời của Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 07/01/2026 của Bộ Chính trị. Đây không chỉ đơn thuần là một văn bản chỉ đạo mà thực sự là một "tuyên ngôn chấn hưng" văn hóa trong thời đại mới. Kế thừa tinh thần của Đề cương 1943 và các kỳ Đại hội trước, Nghị quyết 80 mang hơi thở của thời đại số, tập trung vào việc số hóa di sản, phát triển công nghiệp văn hóa và xây dựng hệ giá trị chuẩn mực của con người Việt Nam. Nếu như trước đây văn hóa chủ yếu được nhìn nhận ở góc độ tư tưởng và tuyên truyền, thì nay, với Nghị quyết 80, văn hóa được định vị là một "hệ điều tiết" cho sự phát triển, giúp quốc gia giữ vững bản sắc trước những tác động đa chiều của toàn cầu hóa.
Thông qua những quyết sách mang tính bước ngoặt này, Đảng ta đã chứng minh vai trò lãnh đạo toàn diện và sâu sắc của mình. Đảng không chỉ là người chèo lái con thuyền kinh tế, chính trị mà còn là người "gác đền" trung thành và sáng suốt cho linh hồn của dân tộc. Từ sứ mệnh "soi đường" trong những ngày đầu lập nước đến khát vọng "chấn hưng" trong kỷ nguyên số, bản lĩnh của Đảng luôn là điểm tựa vững chắc để văn hóa Việt Nam tỏa sáng, trở thành sức mạnh mềm đưa đất nước tự tin hội nhập và phát triển hùng cường.
Nghị quyết 80 và Ngày 24/11 – Những "mỏ neo" bản sắc trong kỷ nguyên số
Sự ra đời của Nghị quyết số 80-NQ/TW được ví như một "cú hích" lịch sử, tái định vị văn hóa Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu hóa và chuyển đổi số mạnh mẽ. Điểm đột phá cốt lõi của Nghị quyết này là tư duy chuyển dịch từ việc coi văn hóa là lĩnh vực "tiêu tiền" sang tư duy "đầu tư cho văn hóa là đầu tư cho phát triển bền vững". Lần đầu tiên, Đảng xác định mục tiêu cụ thể đưa các ngành công nghiệp văn hóa đóng góp khoảng 7% GDP vào năm 2030, đồng thời cam kết bố trí tối thiểu 2% tổng chi ngân sách nhà nước hằng năm cho lĩnh vực này. Quyết sách này không chỉ tạo ra hành lang pháp lý thông thoáng để khơi thông nguồn lực xã hội hóa mà còn biến văn hóa thành một ngành kinh tế mũi nhọn, tạo ra các sản phẩm giá trị gia tăng cao như điện ảnh, nghệ thuật biểu diễn và du lịch văn hóa, giúp văn hóa Việt Nam thực sự trở thành sức mạnh mềm của quốc gia.
Trong kỷ nguyên số, khi biên giới quốc gia trên không gian mạng ngày càng mờ nhạt, Nghị quyết 80 đóng vai trò như một "mỏ neo" vững chắc để bảo vệ chủ quyền văn hóa. Nghị quyết nhấn mạnh yêu cầu cấp thiết về việc xây dựng môi trường văn hóa số lành mạnh, ngăn chặn sự xâm lăng của các yếu tố ngoại lai phản cảm và bảo vệ an ninh tư tưởng. Đảng chủ trương số hóa toàn diện 100% các di sản văn hóa cấp quốc gia và quốc gia đặc biệt vào năm 2026, đồng thời phát triển các nền tảng phân phối nội dung số "Make in Vietnam". Điều này đảm bảo rằng dòng chảy văn hóa Việt không bị hòa tan giữa biển thông tin toàn cầu, mà ngược lại, sử dụng chính công nghệ để lan tỏa các giá trị Chân - Thiện - Mỹ của dân tộc ra thế giới, định vị thương hiệu quốc gia trong tâm thức nhân loại.
Song hành với những quyết sách vĩ mô, việc thống nhất chọn ngày 24/11 hằng năm là "Ngày Văn hóa Việt Nam" với chủ trương người lao động được nghỉ làm và hưởng nguyên lương là một quyết định mang tính nhân văn sâu sắc. Ngày 24/11 không chỉ là dịp để cả nước hướng về Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ nhất năm 1946 – nơi Bác Hồ khẳng định "Văn hóa soi đường cho quốc dân đi" – mà còn là sự cụ thể hóa quan điểm "người dân là trung tâm, chủ thể và mục tiêu của phát triển văn hóa". Việc quy định đây là ngày nghỉ lễ chính thức khẳng định văn hóa không còn là những khẩu hiệu trừu tượng mà đã trở thành quyền lợi thiết thực, là không gian sống và thời gian để mỗi người dân được thụ hưởng, bồi đắp các giá trị tinh thần, qua đó tái tạo sức lao động và củng cố sự gắn kết cộng đồng.
Như vậy, Nghị quyết 80 và việc tôn vinh Ngày Văn hóa Việt Nam chính là "cặp bài trùng" chiến lược, vừa tạo động lực kinh tế, vừa củng cố nền tảng tinh thần. Giữa những biến động khôn lường của thời đại số, hai dấu mốc này đóng vai trò như những chiếc "mỏ neo" giữ cho con thuyền đất nước luôn vững vàng bản sắc, đồng thời là cánh buồm căng gió đưa văn hóa Việt Nam vươn xa, trở thành hệ điều tiết quan trọng dẫn dắt sự phát triển phồn vinh và hạnh phúc của dân tộc trong kỷ nguyên mới.
Khát vọng hùng cường – Khi văn hóa là sức mạnh nội sinh bền vững
Trong chiến lược phát triển đất nước giai đoạn mới, Đảng ta xác định văn hóa là hồn cốt của dân tộc, là nền tảng tinh thần vững chắc và là sức mạnh nội sinh quan trọng bảo đảm sự phát triển bền vững. Trọng tâm của chiến lược này là xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện, hướng đến Chân - Thiện - Mỹ, thấm nhuần tinh thần dân tộc, nhân văn, dân chủ và khoa học. Nghị quyết 80-NQ/TW đã cụ thể hóa hệ giá trị chuẩn mực con người Việt Nam thời kỳ mới với các phẩm chất: Yêu nước, đoàn kết, tự cường, nghĩa tình, trung thực, trách nhiệm, kỷ cương và sáng tạo. Đây chính là nguồn lực quan trọng nhất, là động lực để hiện thực hóa khát vọng đưa đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình.
Sức mạnh nội sinh ấy còn được nhân lên gấp bội nhờ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, nơi văn hóa của 54 dân tộc anh em hòa quyện tạo nên một bức tranh đa dạng, phong phú nhưng thống nhất. Sự đa dạng này không chỉ là tài sản quý giá mà còn là lợi thế cạnh tranh mềm của Việt Nam trên trường quốc tế. Hướng tới cột mốc năm 2045 - kỷ niệm 100 năm thành lập nước, khi Việt Nam trở thành nước phát triển, thu nhập cao, văn hóa sẽ đóng vai trò là "hệ điều tiết", bảo đảm cho sự tăng trưởng kinh tế hài hòa với tiến bộ và công bằng xã hội. Dưới ngọn cờ lãnh đạo của Đảng, văn hóa Việt Nam sẽ tiếp tục khơi dậy khát vọng cống hiến, trở thành điểm tựa vững chắc để con thuyền đất nước vượt qua mọi sóng gió, cập bến bờ vinh quang.
Kỷ niệm ngày thành lập Đảng 3/2 trong không khí phấn khởi của những quyết sách văn hóa mới, chúng ta thêm tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Văn hóa dưới ngọn cờ Đảng không chỉ là di sản của quá khứ, mà là nguồn năng lượng vô tận cho tương lai. Tự hào về một dải non sông soi bóng dưới cờ Đảng, mỗi người dân Việt Nam hãy là một viên gạch hồng góp phần xây đắp tòa đài văn hóa dân tộc ngày càng rạng rỡ, trường tồn.
